Vụ việc một thương hiệu thời trang sử dụng tác phẩm nghệ thuật của một studio sáng tạo độc lập mà không xin phép, rồi phải công khai xin lỗi, cho thấy chi phí uy tín của việc bỏ qua bản quyền có thể lớn hơn nhiều so với chi phí xin phép.
Một thương hiệu thời trang nam trong nước mới đây vướng vào lùm xùm bản quyền khi Tao Creative Studio — một đơn vị sáng tạo nghệ thuật có trụ sở tại Đà Nẵng — lên tiếng phản ánh việc tác phẩm "Happy Uncles" của studio này bị sử dụng cho mục đích thương mại với quy mô rộng mà không có sự đồng ý hay thỏa thuận nào từ phía tác giả.
Sau quá trình trao đổi giữa hai bên, đến ngày 8/6/2026, phía thương hiệu đã phát đi văn bản chính thức, có đóng dấu của pháp nhân sở hữu, xin lỗi công khai và cam kết chấm dứt hành vi vi phạm. Cách xử lý nhanh chóng, minh bạch của doanh nghiệp trong vụ việc này được nhiều ý kiến trong ngành đánh giá là một pha xử lý khủng hoảng truyền thông tương đối hợp lý — dù về bản chất, sự việc lẽ ra không nên xảy ra ngay từ đầu nếu quy trình kiểm soát bản quyền nội dung được thực hiện chặt chẽ trước khi đưa vào sử dụng thương mại.
Câu chuyện này phản ánh một thực trạng phổ biến hơn những gì công chúng thường thấy: trong quá trình tìm kiếm chất liệu thiết kế, không ít doanh nghiệp — đặc biệt là các bộ phận marketing, thiết kế nội bộ — có xu hướng sử dụng hình ảnh, tác phẩm nghệ thuật tìm thấy trên mạng xã hội mà không xác minh rõ nguồn gốc và tình trạng bản quyền, cho đến khi chính tác giả lên tiếng.
Với các doanh nghiệp, đặc biệt là ngành hàng tiêu dùng và thời trang vốn phụ thuộc nhiều vào nội dung sáng tạo cho hoạt động truyền thông, việc xây dựng quy trình rà soát bản quyền trước khi sử dụng bất kỳ tác phẩm nào của bên thứ ba — dù là ảnh, tranh minh họa hay thiết kế đồ họa — cần được xem là một phần bắt buộc của quy trình sản xuất nội dung, không phải bước xử lý sau khi sự việc đã xảy ra.